Bớt mong đợi đi chị ơi
Phụ nữ lấy chồng càng lâu, kỳ vọng càng nhiều vào chồng thì càng ít hạnh phúc hơn vì những kỳ vọng đó. Có những kỳ vọng hết sức kỳ cục, nhưng cùng với thời gian sống chung, nó sẽ tự mọc ra và bám rễ vào tâm trí các bà vợ. Kỳ vọng về tiền bạc, chức tước là một ví dụ.
Chị bảo chồng người ta lên tới trưởng phòng, chồng mình lẹt đẹt mãi mười mấy năm nay làm nhân viên hết phòng này sang phòng khác. Chị bảo chồng bỏ công ty đó đi, chuyển sang làm chỗ khác, còn có đường lên. Nhưng ngày lấy nhau, chị nói thương anh vì anh không biết nhậu nhẹt, không la cà đàn đúm, rảnh chút là về nhà với vợ (giờ chị đâu nhớ!).
Chẳng biết vì sao sau hôn nhân chị thay đổi mà anh không thay đổi. Những lời nặng nhẹ chì chiết của chị không ngày nào không đổ ra đầy bàn ăn. Anh chỉ im lặng. Chức trưởng phó phòng xa cỡ nào với anh, anh biết lắm, cũng bởi vậy, anh cố dằn mình chịu đựng, cuộc sống gia đình nặng nề mệt mỏi. Nhất là mới đây, chị được đề bạt lên phó phòng…
Những kỳ vọng có thể là một thứ tầm gửi bay đến đậu trên cành cây gia đình. Hạt giống tầm gửi đó chẳng biết xuất phát từ nơi nào, nhưng một khi đã bám xuống là hút hết màu mỡ của cây chủ để ngày một sum suê xanh mướt.
Lẽ ra thì căn hộ của vợ chồng chị P. đã rộn rã tiếng cười: họ có hai nhóc tì 4 tuổi và 2 tuổi, họ vừa dọn tới căn hộ riêng, tuy còn một ít nợ nhưng nhằm nhò gì so với niềm vui độc lập tự do của đôi vợ chồng trẻ. Vậy mà không, vợ anh cằn nhằn suốt.
Cô bạn của vợ cũng mua một căn hộ dự án, may mắn sao dự án đó giao nhà nhanh hơn, giá rẻ hơn mà diện tích lại rộng hơn; trong khi anh chị lỡ chôn tiền theo dự án này, giờ nhận nhà thấy đắt hơn, vô ở rồi thấy nhiều thứ cũng không được như hứa hẹn. Chị nói suốt, như chồng người ta, lo lắng cho gia đình, giỏi giang rút tiền khỏi chỗ xấu đầu tư vào chỗ tốt, chồng mình bảo sao nghe vậy.
Càng kỳ vọng, càng mệt mỏi khi kỳ vọng ấy sụp đổ. Không phải chỉ khi trông đợi vào người khác mà thôi, kể cả khi trông đợi vào chính mình cũng vậy. Một trong những kỳ vọng ngầm ẩn của hầu hết chị em mình, đó là kỳ vọng chồng rồi sẽ thay đổi, sống chung với mình, mình sẽ làm điều này nói điều nọ, rồi thì anh ấy sẽ có trách nhiệm hơn.
Phụ nữ chăm lo cho chồng từng chút một. Các bà vợ tuy không nói ra mong muốn của mình, nhưng một ngày vợ bị sốt nằm ở nhà, bạn sẽ thấy kỳ vọng ấy tuôn ra thành những trách móc, cả nước mắt tủi phận, nếu những chăm sóc của chồng không được như vợ từng làm cho, ngày trước.
Mà đáng tội, hồi đó khi vợ bỏ hết công sức chăm chồng, chồng có khi không để ý, bản tính đàn ông không đi vào chi tiết, làm sao biết được vợ đã dành bao tâm trí thế nào, huống hồ chuyện làm lại cho đúng bài như vậy với vợ, ngày hôm nay.
Không thể thuyết phục phụ nữ bớt mong đợi. Bởi chị em sống bằng những mong đợi đó, rằng “gái có công chồng chẳng phụ”, rằng mình đã bỏ cả thanh xuân này để thu dọn nhà cửa, sinh con chăm con, thì mình sẽ được bù đắp lại.
Đàn bà có những giấc mơ tự vẽ ra cho mình và họ sống bằng nỗi đợi chờ những giấc mơ ấy trở thành hiện thực. Mỗi giấc mơ tan vỡ, mỗi mong đợi không thành, mỗi kỳ vọng tắt ngóm, là một lần đàn bà rơi xuống hố sâu tuyệt vọng. Nhưng chẳng phải vì thế mà lần sau họ bớt kỳ vọng hơn đâu!
Kỳ vọng vào một ai đó, cũng là cách chờ đợi người đó sẽ tạo ra hạnh phúc cho mình, người đó có trách nhiệm phải đáp ứng kỳ vọng. Hỡi ơi, hạnh phúc đã gần như biến thành một món quà phải tặng!
Mà có người đàn ông “thần thánh” nào trên đời lúc nào cũng mang hạnh phúc đến cho mình đâu. Hạnh phúc của mình bỗng phụ thuộc hoàn toàn vào người khác, chẳng khác nào giao chìa khóa nhà mình cho người khác giữ. Có phải vì thế mà đàn bà dễ bằng lòng, dễ lầm tưởng, mà rồi cũng dễ đánh mất hạnh phúc của mình không?
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?