Bị chồng chê tanh mùi cá, vợ tuyên bố một chuyện khiến chồng 'cứng họng'
Có lẽ sau 6 năm kết hôn, đây là lần đầu chồng cảm thấy sợ tôi, cũng là lần đầu tôi thấy sợ chính bản thân mình. Chồng tôi là một doanh nhân, mỗi tháng kiếm ra cả trăm triệu đồng. Còn tôi thì trái ngược với những phu nhân khác, tôi không ở nhà tiêu tiền của chồng mà vẫn ra ngoài làm việc.
Gia đình tôi có truyền thống bán hàng hải sản. Sau khi học xong, tôi đậu đại học nhưng thời điểm đó, bố mẹ vỡ nợ, tôi đành nhường lại cơ hội cho các em. Bản thân thì cùng mẹ đi buôn bán ở ngoài. Từ trước đến giờ, tôi luôn tự hào với công việc của mình. Bởi tôi không buôn gian bán lận, hàng cũng đều là hàng chất lượng.
Tôi quen chồng mình khi anh còn đi học. Ngày ấy chồng tôi nghèo lắm, chẳng có tiền để học tiếp. Sang đến năm 3, anh định bỏ học nhưng tôi nhất quyết không cho. Còn nói sẽ kiếm tiền để anh trang trải. Thế rồi kể từ đó đến khi chồng mình học xong, một tay tôi lo toan kinh tế, từ tiền học phí cho đến sinh hoạt.
Sau khi ra trường, có sự nghiệp ổn định, tôi và chồng quyết định tổ chức đám cưới. Cứ ngỡ cuộc hôn nhân của tôi sẽ có cái kết viên mãn, nhưng không mọi người ạ. Càng ngày chồng tôi càng quá đáng, đòi hỏi vô cớ. Anh ỷ mình kiếm ra tiền nên bắt tôi phải ở nhà nội trợ và chăm con. Khi tôi không đồng ý, anh lại buông những lời lẽ xúc phạm tôi.
Năm nay là năm thứ 6 chúng tôi kết hôn. Nhưng sự tôn trọng mà chồng dành cho tôi càng ngày càng ít. Hôm qua tôi bị hỏng xe, lúc ấy trời lại tối, tôi mới nhờ chồng đến đón mình. Đến nơi, chồng tôi khó chịu ra mặt. Anh bảo: "Đã nói thanh lý cái quán này đi. Về nhà lúc nào cũng tanh tưởi mùi cá, nó ám cả vào người tôi đây này".
Tôi phân tích, nói nhẹ cho chồng nghe cũng không được. Thế là bao nhiêu ấm ức dồn nén, tôi đổ cả chậu nước cá vào người mình rồi nói thẳng: "Em là như vậy, anh không chịu được hay xấu hổ thì mình chia tay. Chẳng có gì là khó cả".
Sau đó, tôi chủ động gọi xe về, còn chồng cũng chẳng mở lời xin lỗi. Vậy đấy mọi người ạ, tôi thật sự thất vọng vì câch cư xử của chồng. Nói thật, giờ phút này, tôi chấp nhận ly hôn để giải thoát tất cả. Cùng lắm thì tôi ôm con đi, thà nuôi chúng thiếu thốn tiền bạc một chút còn hơn là để sống với một người bố như vậy.
Thấy cánh tủ bếp mãi không mở được, tôi ngỡ bị kẹt để rồi tay chân run rẩy khi thấy...
Cách đây một tuần, tôi có đi công tác. Vì con ốm nên tôi thuyết phục đối tác giải quyết công việc sớm. Hôm tôi về cũng không báo trước với chồng. Xuống sân bay, tôi sang nhà mẹ đẻ đón con. Lúc đi đến chân tòa chung cư nhà mình, tôi mới gọi cho chồng.
Nghe người yêu thông báo có bầu, tôi lỡ đùa một câu nhưng cô ấy lại bật khóc xin tha...
Cả đêm hôm qua, tôi không thể nào chợp mắt nổi. Tôi biết Linh đã bị lừa nên không giận cô ấy. Có điều đứa bé đó chưa chắc là con của tôi, tôi cũng không đủ cao thượng để nuôi con người khác. Mọi người cho tôi xin lời khuyên nhé!
Sang nhà chị gái ở nhờ ít hôm, hằng đêm tôi sốc trước hành động của ông anh rể giàu...
Tôi lại không ôm mộng chỉ lấy chồng giàu, còn phải là người thật lòng đối đãi với mình và gia đình. Chồng chỉ giàu không thì không đủ, còn phải thật lòng với vợ và gia đình vợ.
Vui sướng khi được chồng tặng nhẫn kim cương giá trăm triệu, nhưng rồi lại bật khóc với lời chúc...
Sáng hôm sau, chồng tôi ngủ dậy muộn nên vội vã đến công ty. Có lẽ vì không để ý nên anh đã đánh rơi một hộp quà. Tôi nghĩ đó là quà chồng mua để kỷ niệm ngày cưới, vì đằng nào chúng tôi cũng sắp đến ngày kỷ niệm. Tính tò mò nổi lên, tôi đã mở hộp quà ra.