Bảo chồng mời bạn đến chơi, vợ tôi chuẩn bị một mâm thức ăn thịnh soạn nhưng khi nếm thử, ai cũng giật mình vứt đũa
Vợ tôi rất khó chiều. Bản tính cô ấy nóng lạnh nắng mưa thất thường nên đôi lúc tôi chẳng biết đường nào mà lần. Có khi đang nói chuyện vui vẻ, nhưng chỉ cần tôi vô ý nói một câu không hợp, cô ấy liền gắt gỏng mắng chồng rồi bỏ đi. Tôi ngồi lại, ngẫm tới ngẫm lui vẫn chẳng biết mình đã nói sai điều gì. Sau này cô ấy mới bảo do tôi chê cô ấy mập. Mà thật ra, tôi chỉ nói vợ có thân hình mũm mĩm thôi chứ có chê bai gì đâu? Chẳng lẽ phụ nữ, ai cũng sợ mập hay sao?
Tôi có nhiều bạn nên hay đi chơi, đi nhậu với bạn bè. Đàn ông mà, cứ ru rú trong xó nhà với vợ con thì ra ngoài biết nói chuyện gì với người ta. Nhưng cứ tôi đi nhậu là vợ nhăn nhó, mặt mày chẳng khác nào cái bánh bao, nhìn là không ưa nổi. Mà vợ như thế, tôi càng đi cho bõ ghét, đi đến khi vợ gọi cháy máy mới về. Và sau đó, thường thì chúng tôi sẽ cãi nhau một trận ra trò, thậm chí giận nhau vài ngày.
Vậy mà tuần trước, khi tôi báo tin đi nhậu, vợ lại vui vẻ, còn dặn tôi nhớ uống ít ít để còn về nhà cho an toàn. Tôi ngớ người, còn tưởng hôm đó mặt trời mọc đằng tây. Thấy vợ lạ quá, tôi nhậu cũng không yên nên lại đi về sớm. Về thấy vợ nằm dài xem phim, chẳng có vẻ gì là giận dữ hay buồn phiền, tôi càng thấy lạ hơn.
Tối đó, vợ lại thủ thỉ bảo tôi mời bạn đến nhà chơi một lần. Cô ấy sẽ nấu một bữa cơm ra trò cho chúng tôi nhậu. Tôi nghe như sét đánh bên tai. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Nhưng thấy vẻ mặt của vợ chẳng có dấu hiệu gì là nói dối nên tôi gật đầu đồng ý.
Chiều nay, bạn bè tôi đến nhà chơi. Nhìn mâm thức ăn đủ hương vị mà vợ chuẩn bị, tôi cũng bất ngờ. Bạn tôi còn khen nức nở, cho rằng tôi may mắn khi có cô vợ chu đáo đến thế. Nhưng khi chúng tôi vừa nếm miếng đầu tiên đã giật mình. Có người không chịu được còn vứt cả đũa để uống lấy uống để bia. Phải, món nào cũng cay xé họng xé cổ. Nhìn vợ đứng trong bếp đắc ý nhìn ra mà tôi giận bầm gan.
Cuối cùng chúng tôi không ăn được, cũng chẳng chê bai được nên đành uống bia chay. Bạn bè về rồi, tôi mắng vợ một trận. Cô ấy bình thản đem thức ăn dọn dẹp, chỉ bảo nếu tôi không bỏ nhậu thì bỏ vợ, cô ấy không chịu đựng được một gã chồng nhậu nhẹt như tôi nữa. Đấy, tôi bực khiếp. Theo mọi người, tôi sai hay vợ sai? Tôi có nên bắt vợ đi xin lỗi bạn mình không?
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.