Đang hạnh phúc thì chồng đột ngột đòi ly dị, vừa ra tòa xong, đêm đó anh nhắn vẻn vẹn 5 từ
Tôi đang rất lăn tăn, không biết nên làm thế nào khi đã có quyết định của tòa án. Tôi và Thành kết hôn được 3 năm rồi. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu, đi lên từ hai bàn tay trắng.
Đối với tôi, Thành chưa bao giờ động tay động chân. Trước khi làm bất kỳ việc gì, anh cũng luôn hỏi tôi rồi mới ra quyết định. Kết hôn 3 năm nhưng chúng tôi chưa có con. Bởi Thành muốn dành thời gian để hai người hâm nóng tình cảm. Mấy năm nay, ngoài công việc, chúng tôi còn dành thời gian đi du lịch và chăm sóc gia đình. Thành ra cuộc sống cũng không đến mức tẻ nhạt.
Vậy mà cách đây 1 tháng, Thành lại chủ động nói lời ly hôn. Anh bảo bản thân đã qua lại với thư ký. Hai người dự định sẽ tiến tới hôn nhân. Vì thế, anh muốn giải quyết chuyện tình cảm với tôi càng sớm càng tốt. Nghe chồng nói vậy, tôi chẳng còn thần trí nào nữa. Sau vài ngày, tôi đồng ý với lời đề nghị của anh.
Hôm qua là ngày chúng tôi ra tòa. Thành chủ động nhường hết tài sản cho tôi và giữ duy nhất căn nhà đang ở. Lúc ấy cả tôi và chủ tọa đều rất ngạc nhiên. Có điều trước đó, Thành nói anh muốn trả lại món nợ tình nên mới làm vậy. Chúng tôi chia tay nhau trong êm đẹp, bố mẹ anh cũng không hề hay biết.
Thế rồi tối hôm qua, Thành nhắn cho tôi một dòng tin, chỉ vẻn vẹn 5 chữ: "Anh đi, em sống tốt". Tôi cuống cuồng gọi điện cho những người thân quen, không một ai biết Thành ở đâu. Mãi đến khi liên lạc được với bạn thân của anh, tôi mới biết Thành bị bệnh nan y. Anh sợ sau này khi qua đời, tôi sẽ bị gia đình nhà anh gây khó dễ. Vì thế, anh mới giữ lại căn nhà để cho bố mẹ, số còn lại thuộc về tôi.
Biết chuyện, tôi đau lòng đến đi chẳng vững. Đáng lẽ từ đầu, tôi phải tìm hiểu và tin tưởng chồng mình, đằng này chồng đi khám và biết bệnh lúc nào, tôi cũng không hề hay biết. Bây giờ tôi chỉ mong trời sáng, để được gặp chồng và đi cùng anh tiếp chặng đường này...
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.