Tôi không dám thừa nhận với bất kì ai rằng tôi và vợ không hạnh phúc sống cùng nhau. Vì chúng tôi hẹn hò 4 tháng rồi đi đến hôn nhân vội vàng nên thường xuyên cãi vã. Lúc mới quen, tôi thấy tính tình vợ tôi khá dễ thương, giàu lòng nhân ái. Nhưng khi lấy cô ấy về, tôi thật sự đã vỡ mộng. Vợ tôi là người phụ nữ sống ích kỷ, chẳng bao giờ nghĩ cho cảm nhận của người khác.
Vợ tôi xem thường và không tôn trọng mẹ tôi. Mẹ tôi bị chứng hở hàm ếch, không có điều kiện làm phẫu thuật nên có bề ngoài hơi dọa người. Nhưng mẹ tôi một mình nuôi tôi lớn, mặc kệ bố tôi là ai, mặc kệ người khác đàm tiếu, bà hết lòng yêu thương tôi. Tôi lấy vợ là để có một gia đình, giúp mẹ tôi có tuổi già vui vẻ sum vầy con cháu.
Từ ngày con tôi bị tật, vợ tôi lơ là chẳng mấy khi ôm con. Có nhiều lần tôi thấy vợ cho con bú nhưng lại lấy khăn che kín mặt mình. Khi tôi hỏi thì cô ấy trả lời khiến tôi giận run người:
“Không muốn nhìn, ghê chết đi được!”
Tôi vừa đau lòng vừa phẫn nộ. Thằng bé là con của cô ấy, vậy mà cô ấy còn chán ghét được? Tôi chỉ muốn đánh đuổi vợ đi nhưng không thể. Con trai của tôi sẽ thế nào nếu không có mẹ đây? Nhưng giờ tôi phải làm sao để vợ thay đổi?
