Tôi và chồng lấy nhau đã 2 năm nhưng chưa muốn sinh con. Cả tôi và chồng đều đồng ý sẽ cố gắng làm việc để tích góp rồi mới sinh con. Chồng tôi không phản đối, anh rất hiểu và cảm thông cho vợ, luôn động viên vợ cố gắng.
Quả thật tôi thấy mình là người vợ may mắn. Từ ngày lấy nhau, chồng tôi chẳng bao giờ chê tôi nấu ăn dở, dù tôi chỉ mới học được vài món. Thậm chí anh còn thích về nhà ăn cơm với vợ, lúc nào cũng khen vợ nấu ăn ngon. Chồng tôi còn hiếu thuận với bố mẹ vợ, hiểu lễ nghĩa. Lương của anh đều đưa cho vợ giữ, còn nói vợ gửi tiền về cho bố mẹ vợ.
Vừa qua, tôi đi công tác một tuần ở thành phố khác. Ngủ ở khách sạn, tôi lạ giường nên nằm trằn trọc đến nửa đêm không ngủ được. Bỗng tôi nghe tiếng gõ cửa, tôi có phần sợ hãi không biết đối phương là ai. Nhìn qua mắt mèo, tôi ngỡ ngàng không tin vào mắt mình. Người đứng bên ngoài là người yêu cũ của tôi.

Khi mở cửa thấy dáng vẻ quen thuộc của anh, tim tôi đập rộn ràng trong lòng ngực. Đây là người đàn ông đầu tiên tôi yêu sâu đậm suốt 6 năm trước khi lấy chồng. Trong đời tôi hối hận nhất chính là từng bỏ quên anh ấy khi ham mê đuổi theo sự nghiệp.
