Về ăn Tết với mẹ, tôi mới nhận ra em dâu không phải là người đáng ghét như mẹ vẫn nói
Bố tôi mất khá sớm, 1 mình mẹ bươn chải nuôi 2 chị em tôi. Ngày mẹ còn trẻ có nhiều người đàn ông xin hỏi cưới nhưng bà không muốn đi bước nữa. Bà tự nhận bản thân số khổ có lấy thêm vài chồng nữa cũng chẳng sung sướng gì, thế nên ở vậy nuôi con thành đạt để tuổi già được an nhàn.
Thương mẹ vất vả, chị em tôi chăm chỉ học tập và năm nào cũng đạt thành tích cao. Cứ cuối năm nhìn vào những tờ giấy khen của chúng tôi, mẹ nói:
“Các con cứ học tốt như thế, khổ bao nhiêu mẹ cũng chịu được, miễn sao các con ngoan ngoãn học tốt là mẹ sẽ quên hết mệt mỏi”.
Những lời nói của mẹ như khắc sâu trong tâm trí chúng tôi, là động lực giúp chị em tôi học tốt lên từng ngày.
Hiện tại, tôi và em trai đều có công việc tốt lương cao. Mẹ không phải vất vả đi làm như lúc trước nữa, chỉ ở nhà ăn rồi chơi với cháu. Tôi ở xa không chăm sóc được mẹ nên tháng nào cũng gửi tiền và đồ bổ về bồi dưỡng.
Dù công việc rất bận nhưng tuần nào tôi cũng dành ra vài tiếng để gọi điện về hỏi thăm tình hình sức khỏe và chuyện ăn uống sinh hoạt của mẹ thế nào. 1 năm gần đây mẹ thường than phiền về Thư – vợ của em trai tôi.
Thương mẹ vất vả, chị em tôi chăm chỉ học tập và năm nào cũng đạt thành tích cao. (Ảnh minh họa)
Mẹ bảo từ ngày Thư được lên chức coi thường mẹ chồng, hay mắng mỏ bà. Em dâu suốt ngày tập trung vào công việc, giao phó việc nhà và con cái cho mẹ chồng. Nhiều hôm Thư đi làm đến 9h đêm mới về đến nhà, mẹ nghi em ấy có bồ bịch bên ngoài.
Tôi động viên mẹ cố gắng làm việc nhà nhiều cho khỏe mạnh, ngồi chơi cả ngày cũng không tốt. Tôi biết công việc của Thư đang làm, bởi chính chồng tôi cùng nghề với em ấy nên rất thông cảm. Đến chồng tôi là đàn ông còn than nhiều việc vất vả huống chi Thư là phụ nữ.
Cả năm vừa rồi, mẹ buồn phiền về nàng dâu, thế nên tôi quyết định năm nay về ngoại ăn Tết Nguyên Đán cho bà được vui.
Vào ngày 30 Tết, mỗi người 1 việc, trẻ em thì trang trí cây đào và quýt, đàn ông gói bánh trưng, còn phụ nữ dọn nhà nấu ăn. Trong lúc dọn dẹp, Thư chỉ vào tủ đồ của mẹ tôi mà phàn nàn:
“Mẹ bị bệnh tiểu đường có ăn được bánh kẹo ngọt đâu, mọi người biếu không dùng thì cho con cháu dùng, mẹ giữ làm gì trong tủ để hết hạn quá uổng. Còn thuốc của chị mua biếu bà không dùng cũng chẳng cho ai động vào, toàn đồ đắt tiền, bây giờ bị mốc nhìn mà tiếc”.
Ngày tái hôn, con gái không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt quyết định hủy...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách
Cả ngày chỉ ăn một bữa cơm nhưng gạo vẫn hết nhanh, vợ trẻ lén lắp camera rồi giật mình...
Vì khó chịu với sự tranh thủ của mẹ chồng nên em quyết định thay chìa khóa và nói không cần mẹ sang phụ giúp nữa. Lúc đầu bà khó chịu lắm, còn bóng gió nói em ky bo với người nhà, nhưng chuyện em đã quyết, dù nói thế nào thì em vẫn không thay đổi.
Kết quả xét nghiệm ADN là con mình nhưng giống hàng xóm như đúc, sự thật phía sau khiến chồng...
Hóa ra cái hôm cha tôi đến nhà tôi thăm cháu thì đã thấy tờ giấy xét nghiệm quan hệ giữa tôi và con trai. Cũng không hiểu ông nghi ngờ từ lúc nào mà ngay sau đó đã đi xét nghiệm xem tôi và ông có cùng huyết thống không.
Chồng đi công tác, nửa đêm anh hàng xóm gõ cửa liên hồi, đưa cho món đồ khiến tôi bất...
Tôi nhận lấy hộp canh, nhìn anh hàng xóm rời đi mà vẫn đứng hình không hiểu nổi. Sao anh ta lại quan tâm đến tôi như thế, còn đưa đồ ăn vào thời điểm thế này? Tôi thấy rất kì lạ nhưng lại không tiện lớn tiếng từ chối, vì dù sao cũng đã khuya rồi.