Vay tiền chị chồng mua nhà, tôi 'sống dở chết dở' chỉ sau nửa năm
2 năm trước, khi đang sống cùng bố mẹ chồng, anh chị chồng bỗng động viên vợ chồng tôi mua nhà chung cư ra ở riêng. Khi đó, tôi vô cùng cảm kích tấm lòng của anh chị, cảm thấy mình thật may mắn vì được gia đình chồng yêu thương.
Chúng tôi gom góp tiền tiết kiệm, vay thêm bạn bè được khoảng 500-600 triệu đồng. Số còn lại, anh chị ngỏ ý cho chúng tôi vay và nói bao giờ có thì trả. Bởi khi đó, anh chị làm ăn phát đạt, đầu tư hàng quán, bất động sản ở khắp nơi.
Chị chồng còn ngỏ ý bảo tôi nghỉ việc về làm kinh doanh cùng chị. Nhưng biết tính mình không hợp kinh doanh nên tôi từ chối.
Vợ chồng tôi làm nhân viên văn phòng nên nếu không có sự giúp đỡ của anh chị, việc mua nhà với chúng tôi là vô cùng khó khăn.
Đã vậy, tôi còn có 3 người con. Tiền ăn, tiền học của các con tốn rất nhiều. Từ ngày có nhà mới, vợ chồng tôi cố gắng làm lụng, thậm chí tôi phải nhận việc làm thêm, mới đủ trang trải cuộc sống. Dù khó khăn, tôi luôn động viên mình phải cố gắng. Bởi so với việc ở cùng bố mẹ chồng, tự do thực sự thoải mái.
Tôi cũng tự nhủ phải "cày" thêm tiền để tích cóp mỗi năm trả anh chị vài chục triệu đồng. Nhưng cách đây nửa năm, công việc của chồng tôi thay đổi. Công ty anh làm bỗng dưng phá sản, khiến chồng phải chạy vạy công việc khắp nơi.
Xin được việc đã là may nên anh không dám đòi hỏi mức lương cao. Bởi nếu chê việc, chỉ cần không có thu nhập một tháng là gia đình tôi "chết dở". 3 đứa con chờ bố mẹ chăm sóc, lo lắng.
Nhiều lúc tôi tủi thân nghĩ, chẳng may có bệnh thì không biết lấy tiền ở đâu. Nhiều tháng thiếu tiền chi tiêu, tôi phải hỏi vay anh chị em ruột, mỗi người một ít. Những khoản lớn gia đình tôi không giúp được vì ai cũng khó khăn.
Đã rất lâu tôi không dám tụ tập bạn bè, chi tiêu, mua sắm cho mình. Tôi hạn chế những khoản không cần thiết ngoài tiền ăn uống, sinh hoạt gia đình. Bởi chỉ có như vậy, tôi mới không phải đi vay mượn.
Nhiều lúc cũng buồn vì nếu tôi cứ sống như vậy, không biết bao giờ mới có tiền trả nợ. Nhưng tôi chỉ biết tặc lưỡi, đợi chồng tính toán chuyện làm ăn, hy vọng một ngày có thể thay đổi.
Khi tôi đang sống yên bình, bỗng một ngày anh chị chồng đòi tiền. Anh chị nói cần tiền mở thêm một cơ sở kinh doanh ở tỉnh lẻ. Nghe những lời anh chị nói, tai tôi ù đi, không dám tin.
Mới đó, anh chị còn nói cho vợ chồng tôi vay đến khi nào có thì trả, nhưng bây giờ anh chị lại muốn chúng tôi trả gần một tỷ đồng. Tối đó tôi mất ngủ, vắt tay lên trán nghĩ suốt đêm. Tôi không hiểu tại sao lại như vậy?
Vợ chồng tôi vì chuyện đó mà buồn nhiều ngày nay. Cuối cùng, hai vợ chồng bàn phương án vay ngân hàng để trả anh chị. Thế nhưng với thu nhập hiện tại còn chưa đủ chi tiêu, cộng thêm các khoản vay ngân hàng, trả nợ khoản vay bạn bè, tôi không biết phải sống thế nào.
Cực chẳng đã tôi nghĩ đến việc bán nhà về quê. Nhưng con cái đang học hành yên ổn, quen môi trường sống lại phải về quê ở, tôi không cam lòng. Nghĩ vậy mà nước mắt chảy dài, tôi thực sự không biết làm sao bây giờ.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.