Tôi không sợ cực, chỉ lo vợ bị stress vì nghỉ làm
Vợ tôi làm việc cho một công ty lớn hơn chục năm nay. Cô ấy là chuyên viên phụ trách mảng bảo hiểm xã hội, chấm công, làm các thủ tục liên quan đến chính sách thôi việc, thai sản, nghỉ hưu… Công việc này không có gì là quá áp lực, không phải làm tăng ca ngoài giờ nhưng lại khiến cô ấy mệt mỏi, bởi thường xuyên phải xử lý những trường hợp sai quy định, kiện cáo…
Sau khi cân nhắc, vợ tôi quyết định thôi việc, nghỉ ngơi một thời gian rồi đi làm lại. Ban đầu tôi cũng mong vợ bớt căng thẳng tâm lý, có nhiều thời gian chăm sóc gia đình và các con hơn nhưng gần đây lại thấy vợ thay đổi tâm tính. Không còn bận việc công ty, cô ấy dồn hết sự quan tâm, thậm chí soi xét, suy diễn rồi đa nghi.
Từ ngày vợ nghỉ làm, hai vợ chồng giận hờn và cãi nhau nhiều hơn bởi những chuyện cỏn con. Từ những việc rất nhỏ như hôm nay ăn gì, nhà hàng xóm vứt rác tràn qua nhà mình, quần áo phơi không đủ nắng nên không thơm, đèn toilet cứ 5 phút lại chớp nhẹ… cô ấy cũng để ý và nói rất lâu. Chuyện cái nồi, cái bếp trước đây cô ấy có thể quyết đoán rất nhanh rằng nên sắp xếp lại hoặc mua mới hoặc vứt bỏ thì giờ lại tốn quá nhiều thời gian càm ràm. Tôi thấy nhịp sống của vợ hình như bị chậm lại rất nhiều bởi những luẩn quẩn và tủn mủn quanh cái chén, cái bát.
Tôi cũng thấy máy tính cá nhân của mình có dấu hiệu cố tình đăng nhập nhiều lần và ví tiền bị lục lọi. Những điều này trước giờ chưa từng xảy ra. Lần nào đi gặp gỡ đồng nghiệp của tôi, hai vợ chồng cũng có những cự cãi không đáng có. Khi thì cô ấy trách tôi không thể hiện tình cảm trước mọi người, khi thì hờn mát “công ty có mấy cô trẻ đẹp hấp dẫn quá nhỉ?”. Hình như cô ấy đang dần đánh mất sự tự tin và từ đó bắt đầu áp đặt khiến tôi mệt mỏi, thấy mình không được tôn trọng.
Trước đây, cô ấy luôn rất mẫu mực trong giao tiếp, đặc biệt là với giáo viên của con hay những phụ huynh khác. Thế nhưng mấy hôm trước, cô ấy nhắn trong group chung của giáo viên và phụ huynh để than phiền về việc con bé bị bắt nạt trên lớp, sau đó thì xảy ra cự cãi, nói những lời không hay.
Tôi đã quen và cảm thấy thoải mái với nếp sống và thói quen mỗi sáng, sau khi con đến trường, hai vợ chồng sẽ ăn sáng và thay đồ đi làm. Mỗi sáng thấy vợ mặc đồ công sở, đầu tóc gọn gàng, trang điểm tươi tắn nhẹ nhàng, tôi cảm thấy cô ấy rất lôi cuốn. Còn bây giờ, mỗi sáng và mỗi tối về nhà đều thấy vợ trong bộ quần áo ở nhà quen thuộc, hay càm ràm những chuyện cỏn con, tôi rất chán.
Tối hôm qua, trong bữa cơm, tôi có góp ý món này nên làm cách này thì cô ấy đùng đùng bỏ ăn. Cô ấy giận dỗi vì cả ngày ở nhà, cả ngày lo cơm nước, nhà cửa mà tôi vẫn không hài lòng.
Càng ngày hai vợ chồng không tìm được đề tài chung nói chuyện. Tôi quan tâm vấn đề chính trị, kinh tế, tài chính, vợ tôi thì thích xem hài nhảm nhí, drama trên mạng, nên chúng tôi dần có khoảng cách.
Dù hoàn toàn có thể lo kinh tế gia đình, nhưng tôi rất muốn vợ đi làm. Tôi thấy nhiều trường hợp nghỉ làm một thời gian rồi trở nên mất tự tin, chỉ thấy an toàn khi ở nhà, nhìn đâu cũng thấy khó khăn, rào cản. Tôi hy vọng qua tết, vợ sẽ tìm được công việc như ý và đi làm trở lại.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngày tái hôn, con gái nhất quyết không đi theo mẹ, biết được lý do tôi rơi nước mắt muốn...
Con gái tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho mẹ. Tôi còn nhớ những ngày chỉ có hai mẹ con, lúc tôi bù đầu làm việc, con bé dù muốn mẹ chơi cùng cũng không làm nũng, phá phách. Con bé lặng lẽ chơi một mình, đợi đến khi mẹ xong việc.