Tâm sự đàn bà ly hôn: Tình yêu không bao giờ lớn hơn tình thân
Từng yêu đương si mê đến mù quáng, tôi đã từng ngông cuồng nghĩ rằng tình yêu mới là điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Tuổi trẻ nông nổi, tôi yêu mà bất chấp sự ngăn cản của cha mẹ, người thân. Ai cũng thấy người đàn ông đó không tốt, lý lịch bất hảo, nhưng trong mắt tôi anh lại là người đàn ông đầy mạnh mẽ, cuốn hút. Nhưng rồi, bước vào hôn nhân chưa đầy 1 năm, mọi thứ đã vỡ tan như bong bóng xà phòng. Tôi trở thành người đàn bà ly hôn khi chưa tròn 30 tuổi.
Người ta nói rằng, khi yêu phụ nữ thường bị cuốn hút bởi những gã đàn ông hư. Có lẽ, trường hợp của tôi đúng là như vậy. Người đàn ông tôi yêu nổi tiếng ăn chơi, tiêu tiền cho những cuộc nhậu không tiếc. Những thói xấu của đàn ông như hút thuốc, uống rượu, chơi bời… anh đều mắc phải. Thế nhưng, chẳng hiểu sao tôi lại thấy anh rất sống rất phóng khoáng, rất ga lăng. Tình yêu của tôi vội vã, đầy si mê. Chỉ vài tháng sau tôi mang thai và một đám cưới diễn ra nhanh chóng.
Bước vào hôn nhân, tôi như người đang ở trên mây bị rớt xuống đất. Tôi lầm tưởng một người đàn ông vung tiền không tiếc cho anh em nhậu nhẹt sẽ cho vợ con một cuộc sống sung túc. Ai ngờ, ngoài thiên hạ là thế nhưng với vợ, anh ta keo kiệt từng đồng. Sống chung vài tháng, tôi nhận ra tất cả những gì chồng mình có chỉ là vẻ bề ngoài, còn bên trong trống rỗng. Vẻ bề ngoài giàu có, sành sỏi che đậy một con người làm biếng, thích khoe mẽ và hưởng thụ. Chính cha mẹ anh cũng khổ vì một đứa con sĩ diện hão như anh rất nhiều. Và đến lượt tôi chịu khổ vì một người chồng vô tâm, chưa trưởng thành.
Tôi mang thai nghén nặng nhưng hiếm khi nào được chồng quan tâm, hỏi han. Đi khám thai cũng chỉ có một mình. Tiền tôi tích cóp được lo ăn uống, tiêu xài gần hết. Nghĩ đến chi phí sinh nở, nuôi con tôi không khỏi lo lắng khi chồng chẳng bao giờ cho vợ lấy 1 đồng. Tôi gần đến ngày sinh, anh vẫn cứ ăn chơi, nhậu nhẹt không ngừng nghỉ. Tôi vỡ ối, gọi điện cho chồng không được, đành cầu cứu cha mẹ. Tôi sinh con xong mới thấy chồng vác mặt đến bệnh viện, người nồng nặc mùi rượu… Từ khi lấy chồng, tôi khóc hết nước mắt. Bây giờ mới nhận ra cha mẹ khuyên ngăn mình đừng lấy một người như anh ta là đúng.
Tôi từng nghĩ khi trở thành cha, chồng tôi sẽ thay đổi. Anh sẽ có trách nhiệm và bổn phận với con của mình. Nhưng tôi lại sai! Chồng tôi vô tâm, hờ hững, lạnh nhạt. Mặc kệ tôi loay hoay với đứa con mới sinh, anh vẫn cứ chứng nào tật nấy. Có khi ăn nhậu qua đêm không về. Anh hiếm khi bế con giúp tôi chứ đừng nói phụ tôi. Tôi khóc lóc, khuyên nhủ chồng thay đổi. Nhưng anh ta thậm chí không thay đổi mà còn ăn chơi nhiều hơn. Tôi nhớ mãi cái khoảnh khắc anh ta chỉ tay vào mặt tôi mà nói rằng: “Chính cô đã biến cuộc đời tôi thành ra thế này. Vốn dĩ, tôi chưa muốn cưới vợ. Cô lại quàng vào tôi cái thai và bắt tôi cưới. Con của cô thì cô tự chăm đi”. Tôi sụp đổ và đau đớn.
Đến khi con gần 1 tuổi, tôi nuốt nước mắt viết đơn ly hôn. Cha mẹ dang tay đón tôi trở về. Họ bao dung với đứa con không biết nghe lời. Họ dùng sự yêu thương và ân cần xoa dịu nỗi đau trong tôi. Đêm đêm, ôm đứa con vào lòng, tôi tự dặn mình phải mạnh mẽ, phải trưởng thành hơn để làm chỗ dựa cho con. Những người đàn bà một đời chồng như tôi, qua bao nhiêu biến cố đã nhận ra được ai mới là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Tôi bây giờ sẽ sống vì người mình sinh ra và người sinh ra mình. Và cuộc đời này, tình yêu không bao giờ lớn hơn tình thân, máu mủ.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?