Tâm sự đàn bà cô đơn: Tôi thấy cuộc hôn nhân của mình lạnh lẽo vô cùng
Ngôi nhà chẳng thể gọi là mái ấm nếu thiếu đi sự quan tâm và tình yêu thương, san sẻ. Cuộc hôn nhân sẽ nguội lạnh vô cùng nếu vợ chồng chẳng dùng cái tâm để đối đãi với nhau. Tôi biết cuộc hôn nhân của mình thiếu rất nhiều thứ.
Bao nhiêu năm, tôi cố gắng rất nhiều để vun vén, giữ gìn hạnh phúc nhưng bất lực nhận ra mình đang cố xây một lâu đài cát. Có hạnh phúc nào trọn vẹn khi trong cuộc hôn nhân này chỉ có mình tôi xây còn chồng thì đối xử chẳng khác gì người dưng.
Tôi là người đàn bà cô đơn trong chính căn nhà của mình. Ngay cạnh chồng, tôi chẳng thể mở miệng nói được những khổ tâm, buồn chán trong lòng. Đôi khi chỉ muốn nói với chồng những chuyện rất vặt vãnh như tôi nấu ăn lỡ làm đứt tay hay công ty có người mới nhưng chồng tôi trước những chuyện như thế rất ơ hờ. Lâu dần, tôi biết chồng vô tâm, không quan tâm đến cảm xúc của tôi. Anh cho rằng những chuyện đó rất vặt vãnh, rất đàn bà. Anh có nhiều thứ lớn lao hơn để quan tâm hơn là ngồi nghe tôi nói về cảm xúc của mình. Dần dần, tôi không muốn nói nữa.
Vợ chồng tôi không có gì để nói với nhau ngoài con. 2 đứa con, chính là sợi dây duy nhất nối kết chúng tôi lại. Tình yêu ngày nào đã chết đi, chúng tôi sống cạnh nhau nhưng chán chường, mệt mỏi. Anh đi sớm về khuya, anh có rất nhiều mối bận tân của riêng mình. Buổi sáng, anh thay vội quần áo rồi lao đến công ty và nửa đêm mới về nhà người nồng mùi bia. Vợ chồng ở gần nhau như cảm giác chẳng khác người dưng. Mỗi tháng đều đặn vào một ngày, anh gửi cho tôi một số tiền và coi như xong bổn phận. Có lần, khi anh đưa tiền, tôi nhìn anh bằng ánh mắt buồn rầu thì anh hỏi lại: “Em còn muốn gì hơn nữa?”.
Tôi là người đàn bà rất bình thường. Cuộc đời tôi bé nhỏ, chỉ gói gọn ở gia đình, chồng con. Với tôi, hạnh phúc là những bữa cơm giản dị, ấm cúng, là gia đình lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười. Nhưng chồng tôi thì không như vậy. Anh có những mối bận tâm khác. Những khoảnh khắc hiếm hoi gia đình ngồi với nhau, anh cũng chúi đầu vào điện thoại, quan tâm những chuyện xa xôi. Anh luôn xếp vợ con sau công việc, sau những thú vui ngoài kia. Còn gì khổ tâm hơn khi người đàn bà nhận ra mình bị bỏ lại phía sau và người chồng chẳng hề coi trọng?
Thời gian đầu tôi còn khóc, còn khuyên chồng thay đổi nhưng biết chồng mình bỏ hết ngoài tai nên tôi không nói nữa. Tôi là người phụ nữ cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình. Lạnh lẽo nhất với đàn bà chính là nằm cạnh chồng mà vẫn thấy mình đơn độc. Phải chăng trong hoàn cảnh của tôi, buông tay là phương án tốt nhất?
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?