Nhàn phải có phẩm vị: Làm người muốn an nhàn hưởng phúc, phải đạt được "vị trí" này
Con thỏ muốn an nhàn
Con quạ đứng ở trên cành cao, cả ngày chẳng làm gì. Thỏ nhìn thấy vậy không khỏi ghen tỵ, nó liền hỏi: "Tôi có thể giống anh không, sống mà cả ngày không cần làm cái gì cả?"
Quạ nghe xong liền đáp: "Đương nhiên, làm gì có gì là không thể chứ, chuyện này vô cùng dễ dàng." Nghe xong, thỏ như mở cờ trong bụng. Chú ta liền bắt đầu ngồi xuống dưới gốc cây nghỉ ngơi, buông xuôi tất cả sự đời. Bỗng nhiên, có một con sói xuất hiện, nó nhảy lên vồ lấy thỏ và sau đó nuốt chửng nó.
Muốn an nhàn hưởng thụ phải đứng ở một vị trí cao
Con người sống trên đời ai chẳng muốn an nhàn. Thế nhưng, muốn an nhàn, bắt buộc bạn phải đứng ở một vị trí cao, rất cao. Lúc này, chẳng ai có thể "động" đến bạn. Mà đứng được ở vị trí ấy, bạn cần phải có năng lực và bản lĩnh hơn người.
Có câu: "Lý tưởng cao nhất của con người chính là tạo ra giá trị bản thân, sao cho mình có quyền quyết định thời gian nhàn rỗi của chính mình."
Nhàn, phải có phẩm vị. Bận, nhưng phải có giá trị. Sống trên đời, dù bận rộn việc gì đi nữa, việc đó cũng phải mang lại tài lực xứng đáng, hoặc không là kinh nghiệm để bạn tiến xa hơn trong tương lai. Khi bạn đã "bận đủ", tích được đủ tài, đủ lực, sẽ có một lúc bạn có được sự nhàn nhã "an toàn" nhất của chính mình, an nhiên trải nghiệm cảm giác vui vẻ, thoải mái, thú vị mà mình muốn, mà không sợ bị người khác hãm hại, dẫm đạp, gièm pha.
Phụ nữ khôn ngoan nên chọn chồng dựa vào 5 tính cách này
Một người đàn ông giàu có không đồng nghĩa với việc họ là người chồng tuyệt vời, và càng không đồng nghĩa với việc bạn sẽ hạnh phúc.
Đòi gặp đứa cháu bỏ rơi để trao tài sản bạc tỷ, mẹ chồng "hụt" khóc nghẹn trước câu nói...
Anh ta nói mẹ mình mắc bệnh nặng, chỉ có ước nguyện gặp được tôi và con trai một lần cuối. Quốc có thể biết tôi lén sinh con nhưng suốt bao năm anh vẫn không tìm đến để nhìn mặt con. Bao năm qua hận thù trong tôi cũng không còn, lại thấy người sắp chết rồi, cho bà ta được toại nguyện cũng là cái đức.
Chồng đi vắng gọi thợ sửa trần nhà, tôi rụng rời tay chân khi thấy "cơn mưa lấp lánh" rơi...
Thấy thế, tôi vội vàng gom hết chỗ váng ấy, luống cuống tìm cách cất đi. Vì dù sao tôi cũng chỉ ở nhà một mình, anh thợ sửa trần kia cũng là người lạ. Tôi sợ xảy ra chuyện gì thì tôi không trở tay kịp. Nhưng may thay, anh thợ kia không hề có hành động gì lạ, sửa trần xong thì liền ra về.
Đưa bạn trai về ra mắt, vừa nhìn qua đã bị mẹ ép bỏ ngay, sau 1 tháng tôi phải...
Khi nghe tin tôi đem bạn trai về ra mắt gia đình sau 28 năm cô đơn thì cả nhà mừng lắm, đặc biệt là mẹ tôi vốn dĩ bà rất lo lắng vì tôi cũng đã đến tuổi lấy chồng rồi.