Lần nào vợ cho con bú cũng cúi đầu khóc rưng rức, chồng tò mò thức một đêm tìm hiểu thì lặng người xót xa
Nếu hôm nay tôi không được tận mắt chứng kiến chuyện này, có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu được nỗi vất vả của vợ. Trước đây tôi cũng như những người đàn ông khác, nghĩ phụ nữ ở nhà chăm con là nhàn hạ. Nhưng sau ngày hôm nay, tôi không bao giờ có thể thốt ra câu ấy nữa.
Vợ chồng tôi mới kết hôn gần một năm. Cuộc sống của chúng tôi còn bao khó khăn. Nợ ngân hàng còn chưa trả hết, đã vậy từ lúc sinh con ra, bao khoản đổ lên đầu khiến tôi lúc nào cũng tranh thủ làm thật nhiều để trả nợ.
Thật lòng tôi rất thương vợ và luôn muốn mang lại những điều tốt nhất cho cô ấy. Nhưng công việc ngổn ngang, thành ra có những lúc tôi đành phải để vợ tự chăm con một mình.
So với những người phụ nữ khác, vợ tôi biết điều hơn rất nhiều. Cô ấy hầu như chẳng kêu ca chuyện chăm con. Có đêm con khóc, tôi dậy bế con cho vợ ngủ. Vậy mà cô ấy không cho, còn bảo tôi cứ tiếp tục ngủ, cô ấy sẽ bế con ra phòng khách để không làm phiền tới bố.
Thời gian gần đây khi công việc đỡ bận hơn, tôi mới có thời gian để giúp vợ chăm con và làm việc nhà. Mỗi sáng, tôi dậy nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa. Vì thế vợ cũng đỡ mệt mỏi hơn trước đây.
Từ lúc có thời gian, tôi mới để ý thấy một điều kỳ lạ của vợ. Mỗi lần vợ tôi cho con bú, cô ấy lại vào phòng khóa trái cửa. Có bữa tôi đứng sát cửa thì nghe tiếng cô ấy khóc rưng rức. Tôi hỏi thì vợ lảng sang chuyện khác, hoặc nói tôi nghe nhầm.
Mấy lần như vậy, tôi thấy tò mò nên tối nay quyết định thức để tìm hiểu mọi chuyện. Đêm đến, tưởng tôi đã ngủ say nên vợ vạch áo ra cho con bú mà không chạy sang phòng khác. Qua ánh đèn mờ ảo, tôi thấy ngực vợ đang căng cứng sữa, những vết rạn khiến bầu ngực của cô ấy trở nên kém thẩm mỹ.
Tôi ngồi dậy, bật đèn lên trước sự ngỡ ngàng của vợ. Khi đó, vợ tôi bật khóc và nói:
“Em không muốn anh nhìn em trong bộ dạng này. Ngực thì như quả dưa bở, đầu ti lại nứt toác chảy cả máu”.
Nghe vợ nói, tôi xót xa quá. Vì chồng con, vợ tôi đã hy sinh quá nhiều. Vậy mà cô ấy không trách cứ bất kỳ điều gì. Cũng nhờ đó mà tôi biết, từ khi sinh xong đến giờ đã hơn 1 tháng nhưng vợ không cho tôi đụng vào người. Có lẽ cô ấy tự ti và sợ tôi chê cười. Nhưng tôi đã nói với vợ:
“Em phải tự hào với những vết rạn ấy. Vì đó chính là minh chứng cho tình mẫu tử của em và con”.
Còn việc đầu ti chảy máu, cần phải đi khám bác sĩ. Tôi sẽ không vì tiếc tiền mà chậm trễ chuyện này. Hy vọng cánh đàn ông chúng ta hãy vì sự hy sinh của vợ mà thương cô ấy một chút. Bởi ngoài chúng ta, họ chẳng biết phải dựa vào ai cả.
Bị gia đình bạn trai chê "trèo cao’, tôi bình thản lấy điện thoại gọi ngay siêu xe của mình...
“Ôi con trai anh chị cũng trẻ trung đẹp trai, còn làm công ty nước ngoài, sao lại chọn một đứa vừa già vừa xấu thế kia? Tôi thấy anh chị nên xem lại đi, hay con bé này có ý đồ gì?”.
Nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi bỗng bật khóc nức nở khi nhìn thấy thứ này lúc nửa đêm
Giờ thì không cần mở tôi cũng biết trong đó là gì, còn gì khác ngoài tờ đơn ly hôn anh ký sẵn. Thời gian qua đã chứng minh suy nghĩ của tôi là sự thật, tôi rơi nước mắt chấp nhận buông xuôi hy vọng cuối cùng.
Thấy cô giúp việc vào phòng bố chồng lúc nửa đêm, tôi bất ngờ khi biết sự thật
Sau đó cô giúp việc đi ra ngoài nói chuyện với tôi. Tôi không hề có ý định trách cô ấy, còn nghĩ nếu bố chồng tìm được người ưng ý, có thể chăm sóc cho ông thì vợ chồng tôi lại càng mừng. Nhưng những gì cô ấy nói sau đó khiến tôi xót xa:
Bất ngờ về nhà chồng, nghe thấy tiếng cười khúc khích trong sân, tôi chết sững nhìn thấy món đồ...
Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng tôi đang ngồi cạnh một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi. Chồng tôi ôm vai cô ta, còn mẹ chồng tôi đang bế đứa trẻ. Nhìn họ như một gia đình thật sự, vậy tôi là ai đây?